Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Truyện ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 11 tháng 7, 2009

Hiểu Lầm _phần 2



Hiểu lầm
( nguồn 珊珊 - Phần 2)
A
nh lẵng lặng dọn vào phòng của mẹ để ở, tối nào về cũng nặc nồng mùi rượu. Còn tôi thì cứ mãi bị ám ảnh bởi sự áy náy đáng thương mà thở không ra hơi. Muốn giải thích cho anh hiểu, muốn nói với anh rằng chúng ta sắp có con rồi, nhưng nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của anh, tôi không thể nào thốt nên lời được. Thà rằng anh đánh tôi một trận hoặc là mắng nhiếc tôi, tuy những sự cố ấy đều không phải do tôi cố ý.

Ngày tháng ngột ngạt ấy cứ tiếp nối trôi qua, anh về càng lúc càng khuya hơn. Chúng tôi sống gượng gạo còn hơn hai người xa lạ. Tôi là một nút chết khó mở trong trái tim của anh…

Một lần nọ, tôi đi qua một nhà hàng tây, nhìn qua ô cửa kính trong suốt, tôi thấy anh cùng với một cô gái trẻ tuổi ngồi đối mặt nhau, tay anh nhẹ nhàng vuốt lên mái tóc của cô gái kia, tôi hiểu ra tất cả … Tôi đứng thẫn thờ, sau đó bước vào nhà hàng, đứng trước mặt anh và nhìn chầm chập vào anh, trong mắt không hề có tí nước mắt. Tôi không nói gì, mà cũng không còn gì để nói …

Cô gái đó nhìn tôi, nhìn anh, rồi dợm đứng lên muốn đi, nhưng bị anh dùng tay ấn xuống. Sau đó, anh cũng nhìn tôi cũng như tôi đã nhìn anh…

Tôi nghe thấy trái tim mình dần dần ngừng đập, từng hồi từng hồi bước dần tới ranh giới của sự chết chóc Người thua cuộc là tôi, nếu như tôi còn đứng thêm vài giây nữa, thì tôi và đứa con trong bụng chắc chắn sẽ quỵ xuống….

Đêm đó, anh không về nhà, anh dùng cách đó để cho tôi hiểu rằng : “ Cái chết của mẹ anh, là sự kết thúc tình yêu của chúng tôi”.

Từ đó anh không về nhà nữa. Có những lúc, tôi tan sở về nhà, tôi thấy quần áo ở trong tủ có sự xáo trộn, thì ra anh đã về nhà lấy một ít đồ dùng của mình. Tôi không muốn gọi điện cho anh, trước đây tôi rất muốn giải thích với anh những hiểu lầm đã xảy ra, nhưng bây giờ thì không còn ý tưởng ấy nữa. Tôi sống một mình, đi bệnh viện khám thai cũng một mình. Mỗi lần nhìn thấy người đàn ông nhẹ nhàng cẩn thận dìu vợ đi khám thai, thì trái tim tôi như vỡ nát. Bạn đồng nghiệp nói bóng gió bảo tôi bỏ cái thai đi, nhưng tôi kiên quyết từ chối, tôi như điên như dại phải sinh bằng được đứa con này, coi như là sự chuộc lỗi với cái chết của mẹ chồng vậy.
Tôi tan sở về nhà, anh đã ngồi đợi ở phòng khách, khắp nhà nghi ngút khói thuốc, trên bàn để sẵn một tờ giấy. Tôi không cần thiết phải xem, vì tôi biết nội dung của nó là gì rồi. Đã hai tháng qua, anh không có ở nhà, tôi đã dần học được sự bình tĩnh. Tôi nhìn anh, dở nón xuống nói : “ Anh đợi một chút, tôi sẽ ký tên”. Anh nhìn tôi, cũng giống như tôi với ánh mắt rất phức tạp…

Tôi vừa cởi nút áo khoác vừa thầm nhủ với lòng : “ Không được khóc …”. Dù mắt rất đau, nhưng tôi sẽ không để cho nước mắt trào ra. Máng xong chiếc áo, tôi thấy đôi mắt anh cứ nhìn chăm chăm vào cái bụng hơi nhô ra của tôi. Tôi cười, bước lại lấy tờ giấy, không thèm xem nội dung, tôi ký tên lên đó rồi đẩy qua lại cho anh.
“Lô Địch, em có thai rồi?” . Từ khi mẹ chồng mất đến nay, đây là lần đầu tiên anh nói chuyện với tôi.

Tôi không khống chế được đôi mắt mình nữa, giọt ngắn giọt dài cứ thế trào ra. Tôi nói : “Đúng, nhưng tôi không sao đâu, anh có thể đi rồi đó!”…
Anh rốt cuộc không đi. Trong bóng tối, chúng tôi cứ nhìn nhau. Anh từ từ áp sát vào người tôi, nước mắt thấm ướt cả chiếc chăn. Nhưng trong lòng tôi, nhiều thứ đã trở nên xa xôi lắm, xa đến nỗi cho dù có chạy theo cũng không với tới được nữa. Tôi không nhớ là anh đã nói với tôi bao nhiêu lần “xin lỗi”, tôi cũng từng nghĩ rằng mình sẽ tha thứ cho anh, nhưng không thể … Trong nhà hàng hôm đó, trước mặt cô gái ấy, anh đã dùng ánh mắt lạnh lẽo vô cảm nhìn tôi, cả đời này, tôi không bao giờ quên được !

Hai chúng tôi đã cùng khắc trong tim mỗi người một vết thương sâu hoắm. Tôi thì vô ý, còn anh lại cố ý. Mọi sự hiểu lầm đã được sáng tỏ, nhưng những gì đã trôi qua không cách nào trở lại như cũ được nữa, chỉ khi nghĩ đến đứa con trong bụng thì trong lòng mới cảm thấy chút ấm áp. Còn đối với anh, tim tôi đã nguội lạnh, tôi không thèm ăn bất cứ thứ gì mà anh mua, cũng không muốn nhận quà của anh, và đặc biệt là không muốn nói chuyện với anh.
Từ khi ký tên lên mảnh giấy đó, hôn nhân và tình yêu lần lượt mờ phai và mất dần trong trái tim tôi. Nhiều khi anh có ý định trở về phòng ngủ, nhưng hễ anh vào, thì tôi ra phòng khách, cuối cùng anh đành phải ngủ ở phòng của mẹ.

Trong đêm, tôi nghe thấy tiếng rên nho nhỏ vọng ra từ căn phòng của anh. Tôi cũng không lấy làm lạ, là bởi vì đây là thói quen chơi trò cút bắt của anh. Hồi trước, chỉ cần tôi không chú ý tới anh, thì anh giả đò bệnh, tôi đành phải đầu hàng và chạy tới hỏi thăm anh bị làm sao, thế là anh túm lấy tôi và cười lên ha hả. Anh đã quên rồi, lúc đó, tôi sốt ruột lo lắng là bởi vì trong tim tôi có tình yêu, còn bây giờ thì giữa chúng tôi còn có cái gì đâu ? Thế là anh cứ duy trì cái tiếng rên rỉ đứt đoạn ấy cho đến khi tôi sinh em bé.
Hầu như mỗi ngày anh đều mua đồ cho con, nào là đồ dùng cho trẻ sơ sinh, đồ dùng cho thiếu nhi và các loại sách mà con thích … Từng gói từng gói, chất đầy trong phòng của anh. Tôi biết anh dùng cách đó để khiến tôi cảm động, nhưng tôi không vì thế mà động lòng. Anh đành phải đóng cửa ngồi suốt trong phòng, mở máy vi tính và cứ thế gõ chữ, có lẽ anh đang yêu đương trên mạng, nhưng đã không can hệ gì đối với tôi nữa rồi.

Vào một đêm khuya cuối xuân, cơn đau bụng dữ dội đã khiến tôi la lớn một tiếng, anh như mũi tên bắn phóng vào phòng ngay, dường như anh chưa hề thay đồ ngủ bao giờ, và cố ý chờ đợi cái giây phút này đến. Anh bế tôi chạy một mạch xuống lầu, chặn đầu xe … trên đường đi cứ nắm chặt lấy tay tôi, không ngớt lau cho tôi những giọt mồ hôi trên trán. Đến bệnh viện, anh bế tôi chạy vào phòng sản khoa. Dựa trên bờ vai ấm áp và xương xẩu của anh, một ý nghĩ chợt loé lên trong đầu tôi : “ Cuộc đời này, ai còn có thể yêu tôi giống như anh ?”

Anh đứng ngoài cửa phòng sinh, nhìn tôi đi vào với ánh mắt thật ấm áp, tôi cố nhịn đau và mỉm cười với anh. Sau khi từ phòng sinh trở ra, anh nhìn tôi và con với nụ cười thắm đượm nước mắt. Tôi nắm tay anh, anh nhìn tôi cười, sau đó từ từ ngã xuống một cách mệt mỏi rũ rượi. Tôi gọi tên anh, anh cười, nhưng đôi mắt mệt mỏi vẫn cứ nhắm thiêm thiếp… Tôi cứ ngỡ rằng mình sẽ không bao giờ vì anh mà rơi lệ nữa, nhưng thật tình, tôi chưa bao giờ cảm thấy cơ thể mình đau đớn như lúc này.

Bác sĩ nói, bệnh ung thư gan của anh đã vào giai đoạn cuối, anh kiên trì cho đến ngày hôm nay cũng là một kỳ tích hiếm có.
Tôi hỏi Bác sĩ bệnh được phát hiện khi nào ? Bác sĩ nói là đã năm tháng trước, sau đó an ủi tôi : “Chuẩn bị lo hậu sự đi!”.
Tôi bất chấp sự ngăn cản của Y tá, chạy thục mạng về nhà, xông vào phòng anh và mở máy vi tính ra, tim dường như không còn đập nữa. Bệnh của anh đã phát hiện vào năm tháng trước, tiếng rên rỉ của anh là thật, vậy mà tôi cứ cho là …

Hai trăm ngàn chữ trong máy vi tính là của anh viết lưu lại cho con trai : “ Con ơi, vì con nên ba mới cố gắng, đợi đến khi được nhìn thấy con rồi mới quỵ xuống là ước mơ lớn nhất của ba lúc này … Ba biết, cuộc đời của con sẽ có rất nhiều niềm vui, hoặc là khi gặp trắc trở, nếu như ba được cùng con trải qua quá trình trưởng thành đó thì vui biết mấy, nhưng ba không còn cơ hội nữa rồi. Ba viết tất cả những gì mà sau này con có khả năng gặp phải vào máy vi tính, đến khi những vấn đề ấy xảy ra thì con có thể tham khảo ý kiến của ba … Con ơi, viết xong hai trăm ngàn chữ này, ba có cảm giác như ba đang cùng với con sống và trải qua quá trình trưởng thành đó, nói thật, ba vui lắm ! Con phải yêu thương mẹ, mẹ con rất khổ, là người yêu con nhất, mà cũng là người mà ba yêu nhất …” - Anh viết về mọi phương diện, từ cái lúc con đi nhà trẻ, đến khi con học tiểu học, học phổ thông, học đại học, đến công việc và chuyện tình yêu của con … tất cả tình tiết lớn nhỏ đều viết một cách cụ thể rành mạch…

Anh cũng viết cho tôi một bức thư : “Em yêu, lấy được em là phúc lớn nhất của đời anh, hãy thứ lỗi cho anh đã làm tổn thương đến em, hãy thứ lỗi cho anh vì đã giấu giếm bệnh tình của mình, bởi anh muốn em được vui vẻ để chờ đợi sự ra đời của đứa trẻ … Em yêu, nếu em khóc, điều đó chứng minh là em đã tha thứ cho anh, thì anh sẽ cười lên, cám ơn tình yêu của em đối với anh … Những món quà này, anh lo không có cơ hội được tận tay trao tặng cho con, mỗi năm, nhờ em thay anh tặng cho con vài món quà em nhé, trên gói quà anh đều có ghi rõ ngày tháng tặng quà …

Khi tôi trở lại bệnh viện, anh vẫn trong trạng thái hôn mê. Tôi bồng con đến, để lên người anh, nói : “ Anh mở mắt ra cười một cái xem, em muốn con mình nhớ mãi cái cảm giác được nằm trong vòng tay ấm áp của cha nó…” . Anh cố gắng mở mắt và mỉm cười một cái. Con trai vẫn nằm trong lòng anh, đôi tay bé nhỏ của nó vẫn vô tư múa máy … Tôi ấn vội nút chụp hình … cắc … cắc … mà nước mắt tuôn trào….

PS : Hiểu lầm nên giáp mặt nói rõ.
Nếu không người bị thương cuối cùng sẽ là chính mình.
Đừng giữ mãi ở trong lòng….!

Photobucket



Thứ Tư, 8 tháng 7, 2009

Hiểu lầm _phần 1



Hiểu lầm
( nguồn 珊珊 - Phần 1)
T
ừ những sự hiểu lầm vô tình, đã từng bước khiến hạnh phúc gia đình đứng trên bờ vực của sự đổ vỡ. Và cái giá để gỡ nút chết ấy là sự kết thúc của một số phận. Tất cả đã trở nên quá muộn … rước mẹ chồng về sống chung an dưỡng tuổi già, nhưng kết cuộc lại trái ngược với sự mong đợi của chúng tôi. . .



Cưới nhau được hai năm, anh bàn với tôi rước mẹ anh ở dưới quê về sống chung an dưỡng tuổi già. Cha anh đã mất từ khi anh còn rất nhỏ, anh là điểm nương tựa duy nhất của mẹ, một mình mẹ nuôi anh khôn lớn, cho đến khi anh học xong đại học. Bốn chữ “ Hàm tân như khổ - Ngâm đắng nuốt cay” thật xứng đáng với sự cực khổ của mẹ anh !


Tôi cứ luôn miệng nói “ được, được”, rồi chạy đi dọn ngay một căn phòng có ban công hướng ra phía nam, có thể tắm nắng, cũng có thể trồng hoa cỏ … Anh đứng trong căn phòng ngập tràn ánh sáng, không nói câu nào, bỗng nhiên nhấc bổng tôi lên rồi quay vòng ở trong phòng. Khi tôi vùng vẫy đòi anh thả xuống, thì anh nói : “ Chúng ta đi rước mẹ !”


Vóc người anh cao lớn, tôi thích được áp sát vào lồng ngực của anh, có cảm giác như cái thân thể bé nhỏ của tôi sẽ được anh túm lại và cho vào túi. Những lúc tôi và anh cãi nhau, đến hồi căng thẳng thì anh nhấc bổng tôi lên, để ở trên đầu lắc qua lắc lại, cho đến khi tôi sợ quá và năn nỉ xin tha thứ. Cái cảm giác vui vẻ trong kinh khủng đó càng làm cho tôi ngày một yêu quý anh hơn.


Những thói quen ở dưới quê của mẹ chồng trong nhất thời không thay đổi được. Tôi có sở thích mua hoa tươi chưng ở phòng khách, mẹ chồng sau đó không nhịn được nói : “ Các con còn trẻ quá không biết cách sống, mua hoa làm cái gì ? có thay thế cơm ăn được đâu !”
Tôi cười nói : “ Mẹ, trong nhà có hoa tươi nở rộ, làm cho tâm tình của con người cũng dễ chịu hơn.”
Mẹ chồng cúi đầu lẩm bẩm, anh bèn cười nói : “ Mẹ à, đây là thói quen của người thành thị, dần dần rồi mẹ cũng quen mà thôi.”
Mẹ chồng không nói gì thêm nữa, nhưng mỗi lần nhìn thấy tôi mua hoa tươi về, thì cũng giống như trước không nhịn được, lại hỏi tôi mua hoa hết bao nhiêu tiền, tôi trả lời xong thì nghe thấy tiếng tắc lưỡi “ chặc chặc…”.


Có khi, nhìn thấy tôi đem túi lớn túi nhỏ về nhà, mẹ chồng cứ gạn hỏi, mua cái này bao nhiêu tiền, cái kia bao nhiêu tiền, tôi thành thật trả lời tất cả, thế là lại nghe thấy tiếng tắc lưỡi lớn hơn …
Anh vẹo mũi tôi nói : “Ngốc ạ, em đừng nói với mẹ giá thật là được chứ gì ?
Cuộc sống vui vẻ dần dà được thay thế vào sự bất hoà. Mẹ chồng không quen nhìn thấy anh dậy nấu đồ ăn sáng. Dưới mắt của bà, nam nhi đại trượng phu nấu cơm cho vợ ăn thì chẳng ra làm sao cả. Thế là mỗi buổi sáng, nét mặt của bà luôn luôn đanh lại, tôi giả đò không nhìn thấy, bà bèn dùng đũa khua thật mạnh. Đó là sự phản kháng trong im lặng của bà.


Tôi là giáo viên dạy vũ đạo trong nhà văn hoá thanh niên, nhảy tới nhảy lui đã đủ mệt rồi, sáng sớm được quấn trong chăn êm nệm ấm là cái thú hưởng thụ duy nhất của tôi, cho nên tôi không muốn từ bỏ nó. Thế là, tôi cũng phớt lờ, giả câm giả điếc đối với sự kháng nghị của bà .


Những lúc vui, mẹ chồng thỉng thoảng cũng có giúp tôi làm những việc lặt vặt, nhưng hễ bà làm thì tôi lại càng bận hơn nữa. Chẳng hạn như, bà gom tất cả những cái túi đựng rác lại, nói là đợi đến khi được nhiều rồi đem đi bán ve chai, kết cuộc khắp nhà toàn là túi nhựa phế liệu.


Bà tiết kiệm dùng nước rửa chén để rửa chén, vì không muốn làm cho bà tự ái, tôi đành phải lén lút đi rửa lại. Có một lần, buổi tối tôi len lén rửa chén bị bà phát hiện, bà đóng “rầm” cửa lại, nằm trong phòng riêng của mình mà khóc rất lớn tiếng.


Anh là người khó xử nhất. Sau chuyện đó, cả đêm anh không hề nói chuyện với tôi, tôi nhõng nhẽo, tôi đùa cợt, anh cũng không thèm để ý tới. Tôi nổi nóng hỏi : “ Tôi rốt cuộc đã làm sai chuyện gì rồi ?” . Anh trừng mắt nhìn tôi nói : “ Em nhân nhượng một chút không được sao, chén rửa không sạch ăn cũng đâu có chết người ?”
Một thời gian rất lâu sau đó, mẹ chồng không nói chuyện với tôi nữa, không khí trong nhà bắt đầu trở nên gượng gạo khó thở làm sao…
Trong thời gian đó, anh sống rất mệt mỏi, không biết là nên xử lý thế nào cho trọn vẹn.
Mẹ chồng vì không muốn nhìn thấy con trai mình nấu đồ ăn sáng, đã cam tâm đảm nhận lấy “nhiệm vụ nặng nề” đó.
Mẹ chồng nhìn thấy anh ăn rất vui vẻ, lại nhìn sang tôi, với ánh mắt chê trách tôi không làm tròn trách nhiệm của một người vợ. Để tránh sự gượng gạo ấy, tôi đành phải mua bánh bao và sữa trên đường đi đến nơi làm việc của mình.


Lúc ngủ, anh có hơi giận hỏi tôi : “ Lô Địch, chê mẹ tôi nấu cơm không sạch, nên không ăn có phải không ?” . Trở mình một cái, anh đưa cái lưng lạnh lẽo về phía tôi, mặc cho tôi ấm ức tuôn nước mắt.
Cuối cùng, anh thở dài nói : “ Lô Địch, cứ cho là vì anh, em ở nhà ăn sáng có được không ?”. Thế là, tôi đành phải trở lại cái bàn ăn sáng gượng gạo ấy.


Sáng sớm hôm đó, tôi hớp một ngụm cháo mà mẹ chồng nấu, bỗng nhiên thấy khó chịu, tất cả những thứ trong bụng đều chạy ngược trở lên, tôi cố gắng nén xuống, nhưng không tài nào khống chế được, tôi bỏ chén, chạy vào toa lét nôn ra tất cả. Khi tôi thở phào bình thường trở lại, thì nghe thấy tiếng khóc pha lẫn với tiếng oán trách bằng tiếng địa phương của mẹ chồng. Anh đứng trước cửa toa lét giận dữ nhìn tôi, tôi cứng họng không thốt nên lời nào nữa, tôi thật sự không có cố ý . Tôi và anh lại bắt đầu một cuộc cãi nhau thật kịch liệt, mẹ chồng trừng mắt nhìn chúng tôi, sau đó đứng dậy, loạng choạng bước ra khỏi cửa.
Anh oán hận liếc tôi một cái và xuống lầu đuổi theo mẹ .

*** Bất ngờ nghênh đón một sinh mệnh mới, lại đột ngột mất đi tính mệnh của mẹ chồng !


Cả ba ngày liền, anh không về nhà, ngay cả điện thoại cũng không gọi. Tôi nghĩ, từ khi mẹ chồng về ở chung, tôi đã chịu bao điều tủi thân rồi, còn muốn tôi phải làm sao nữa đây ? Thật kỳ lạ, tôi cứ buồn nôn hoài, ăn cái gì cũng cảm thấy không ngon miệng, lại cộng thêm việc nhà bề bộn làm cho tôi chán ngán đến cực điểm.


Sau đó, nghe đồng nghiệp nói : “ Lô Địch, sắc mặt cô kém lắm, hay là đi bệnh viện khám thử đi ”. Kết quả kiểm tra của bệnh viện là tôi đã có thai rồi.
Tôi chợt hiểu ra sáng hôm đó tại sao bỗng nhiên mình nôn mửa. Trong niềm hạnh phúc có xen lẫn một chút oán giận, tôi nghĩ : “ Anh và người đã từng sinh con như mẹ chồng, hai người họ sao không mảy may nghĩ đến chuyện này nhỉ ?”.


Ngay trước cửa bệnh viện, tôi nhìn thấy anh. Chỉ mới có ba ngày không gặp, anh đã tiều tuỵ đi rất nhiều. Lúc đầu tôi muốn xoay người bước đi, nhưng bộ dạng ấy của anh đã khiến tôi thương xót, tôi không chịu đựng được bèn gọi anh. Anh quay về hướng có tiếng kêu và nhìn thấy tôi, nhưng hình như không hề quen biết, trong mắt không giấu được sự chán ghét đến tột độ. Sự lạnh lùng ấy đã làm tổn thương đến tôi. Tôi tự nói với mình là không được nhìn anh và đưa tay ngoắc một chiếc xe tắc xi. Lúc đó, tôi rất muốn nói lớn với anh rằng : “ Anh yêu, em sắp sinh cho anh một đứa con rồi !”, sau đó sẽ được anh nhấc bổng lên trong vòng xoay hạnh phúc…


Nhưng điều mà tôi hy vọng đã không xảy ra. Ngồi ở trong xe, nước mắt tôi mới từ từ chảy xuống. Tại sao chỉ một trận cãi vã lại khiến tình yêu của chúng tôi khủng hoảng đến mức độ ấy ?
Về đến nhà, tôi nằm ở trên giường nhớ anh, nhớ đến sự chán ghét chứa đầy trong mắt anh. Tôi ôm lấy một góc của tấm chăn mà khóc …
Đến tối, tôi nghe thấy tiếng mở ngăn kéo. Mở đèn lên, tôi nhìn thấy anh nước mắt ràn rụa. Anh đang lấy tiền. Tôi lạnh lùng quan sát anh mà không hề lên tiếng. Anh có nhìn tôi nhưng dường như không thấy, cầm lấy sổ tiết kiệm và tiền rồi vội vã ra đi. Có lẽ anh định rời xa tôi vĩnh viễn. Thật là một người đàn ông lí trí, tình và tiền đều phân chia ranh giới rõ ràng. Tôi cười nhạt mấy cái, nước mắt lại chảy dầm dề.


Ngày hôm sau, tôi không đi làm. Tôi muốn giải quyết triệt để chuyện tình cảm của mình, tôi muốn gặp anh để nói rõ một lần dứt khoát. Tôi tìm đến công ty của anh, người thư ký nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ, nói : “ Mẹ của tổng giám đốc Trần bị tai nạn xe, đang nằm trong bệnh viện đấy”. Tôi tròn mắt lắp bắp …Tôi chạy như bay đến bệnh viện, khi tìm thấy anh, thì mẹ chồng đã tắt thở rồi. Anh không nhìn tôi, nét mặt đanh cứng. Tôi nhìn khuôn mặt trắng bệch hốc hác của mẹ chồng mà không ngăn được dòng lệ : “ Trời ơi ! Sao lại đến nông nỗi này ?”


Mãi đến khi chôn cất mẹ chồng xong, anh không hề nói với tôi một lời nào nữa, thậm chí nếu có nhìn tôi thì cũng nhìn với ánh mắt chán ghét. Về chuyện tai nạn xe, tôi nghe người khác kể lại nên cũng phần nào hiểu rõ được sự việc. Sau khi mẹ chồng ra khỏi cửa thì cứ mơ hồ đi về phía bến xe, bà muốn đi về quê, vì anh đuổi theo ở phía sau, nên bà đi càng nhanh hơn nữa, khi băng qua lộ, một chiếc xe buýt đâm thẳng vào người bà …


Cuối cùng thì tôi đã hiểu sự chán ghét trong đôi mắt anh khi anh nhìn tôi, nếu như sáng sớm hôm đó tôi không nôn mửa, nếu như chúng tôi không cãi nhau, nếu như … Trong lòng anh, tôi là tội nhân gián tiếp giết chết mẹ anh !

( còn tiếp )

Photobucket



Thứ Tư, 24 tháng 6, 2009

Học cách lắng nghe



Học cách lắng nghe
( nguồn xitrum )
N
ửa đêm. Chuông điện thoại reo vang làm người mẹ thức giấc. Như chúng ta biết, ai nghe điện thoại reo lúc nửa đêm cũng bực mình nhìn đồng hồ và lẩm bẩm… Nhưng buổi đêm đó thì khác, người mẹ ấy cũng khác.



Nửa đêm. Những ý nghĩ lo lắng bỗng tràn đầy trong đầu óc của người mẹ. Và người mẹ nhấc máy “Alô ?”. Bỗng bà nghĩ đến con gái mình. Bà nắm ống nghe chặt hơn và nhìn về phía người bố, lúc này đã tỉnh dậy xem ai đã gọi điện cho vợ mình.


- Mẹ đấy ạ? - Giọng nói trên điện thoại cất lên, như đang thì thầm, rất khó đoán là người gọi bao nhiêu tuổi, nhưng chắc chắn là cô gái đó đang khóc. Rất rõ. Giọng thì thầm tiếp tục:
- Mẹ, con biết là muộn rồi. Nhưng đừng nói … đừng nói gì, để con nói đã. Mẹ không cần tra hỏi đâu, đúng con vừa uống rượu. Con mới ra khỏi đường cao tốc và…
Có cái gì đó không ổn. Người mẹ cố im lặng…
- Con sợ lắm. Con chỉ vừa mới nghĩ là mẹ có thấy đau lòng không nếu một cảnh sát đến cửa nhà mình và bảo con đã chết vì tai nạn. Con muốn… về nhà. Con biết, một đứa con gái bỏ nhà đi quả thật là hư hỏng. Con biết có thể mẹ lo lắng. Lẽ ra con nên gọi cho mẹ từ mấy ngày trước, nhưng con sợ… con sợ…


Người mẹ nắm chặt ống nghe, nuốt tiếng nấc. Người mẹ nén những cái nhói lên đau đớn tận trong tim. Khuôn mặt con gái bà hiện rõ ràng ngay trước mặt bà. Bà cũng thì thầm: “Mẹ nghĩ…”.
- Không! Mẹ để con nói hết đã! Đi mẹ!

 Giọng cô gái năn nỉ, lúc này giọng cô gái như một đứa trẻ không được che chở và đang tuyệt vọng. Người mẹ đành dừng lại, và bà cũng đang nghĩ xem nên nói gì với con. Giọng cô gái tiếp:
- Con là đứa hư hỏng, mẹ ạ! Con trốn nhà! Con biết con không nên uống rượu say thế này, nhưng con sợ lắm, mẹ ơi! Sợ lắm…
Giọng nói bên kia lại ngắt quãng bởi những tiếng nấc. Người mẹ che miệng, mắt đầy nước. Tay người mẹ chạm vào ống nghe điện thoại làm vang lên tiếng “cạch”, nghe như tiếng đặt máy, cô gái vội kêu lên:
- Mẹ còn nghe con không ? Con xin mẹ đừng đặt máy!
- Con cần mẹ, con thấy cô đơn lắm!
- Mẹ đây, mẹ sẽ không đặt máy đâu – Người mẹ nói.


- Mẹ ơi, con lẽ ra phải nói với mẹ. Con biết lẽ ra con phải nói với mẹ. Nhưng khi mẹ nói chuyện với con, mẹ chỉ luôn bảo con là phải làm gì. Mẹ nói mẹ đã đọc hết quyển sách tâm lý và biết cách dạy con, nhưng tất cả những gì mẹ làm là chỉ bắt con nghe thôi. Mẹ không nghe con. Mẹ không bao giờ để con nói với mẹ là con cảm thấy ra sao. Cứ như là cảm giác của con chẳng quan trọng gì vậy. Có phải vì mẹ nghĩ mẹ là mẹ của con và mẹ biết hết mọi lời giải đáp không ? Nhưng đôi khi con không cần những lời giải đáp. Con chỉ cần một người lắng nghe con…


Người mẹ lặng đi. Bà nhìn những quyển sách tâm lý bà để ở đầu giường.
- Mẹ đang nghe con – Người mẹ thì thầm.
- Mẹ ơi, khi ở trên đường cao tốc, con không điều khiển nổi xe nữa. Con nhìn thấy một cái cây to lắm chắn đường con. Con muốn đâm vào nó. Nhưng con cảm thấy như con đang nghe mẹ dạy rằng không thể lái xe khi vừa uống rượu. Cho nên con dừng lại đây. Mẹ ơi, vì con vẫn còn… muốn về nhà – Cô gái dừng lại một chút – con đi về nhà đây, mẹ, cho con về, mẹ nhé?


- Không – người mẹ vội ngắt lời, cảm thấy cơ thể như đông cứng lại – con ở yên đó! Mẹ sẽ gọi một chiếc taxi đến đón con. Đừng tắt máy, hãy nói chuyện với mẹ trong khi chờ taxi đến.
- Nhưng con muốn về ngay, mẹ ơi…
- Nhưng hãy làm điều này vì mẹ, hãy chờ taxi đi, mẹ xin con.
Người mẹ thấy cô gái im lặng. Thật đáng sợ. Không nghe cô trả lời. Người mẹ nhắm mắt, thầm cầu nguyện trong khi người bố đi gọi một chiếc taxi.


Cô gái im lặng rất lâu nhưng cô không tắt máy và người mẹ cũng vậy.
- Có taxi rồi mẹ ạ! - Tiếng cô gái bỗng vang lên và có tiếng xe ôtô dừng lại. Người mẹ bỗng thấy nhẹ nhõm hơn. - Con về nhà ngay đây, mẹ nhé!
Có tiếng “tích”, có lẽ là tiếng tắt máy điện thoại di động. Rồi im lặng.


Người mẹ đứng dậy, mắt nhòe nước. Bà đi vào phòng cô con gái 16 tuổi. Người bố đi theo, và hỏi:
- Em có nghĩ là cô bé đó sẽ biết là cô đã gọi nhầm số điện thoại ?
Người mẹ nhìn đứa con gái đang ngủ ngon trên giường, và trả lời:
- Có lẽ cô bé đã không gọi nhầm…
- Bố mẹ làm gì thế ? - Giọng ngái ngủ của cô con gái cất lên khi cô mở mắt và thấy bố mẹ đứng cạnh giường mình.
- Bố mẹ đang tập… - Người mẹ trả lời.
- Tập gì ạ ? – Cô bé lẩm bẩm, gần như lại chìm vào giấc ngủ.
- Tập lắng nghe – Người mẹ nói thầm và vuốt tóc cô con gái…

Khi bạn khóc, người bạn cần nhất không phải là người sẽ khóc cùng bạn mà là người im lặng ngồi bên và nắm lấy tay bạn.



Photobucket



Thứ Bảy, 28 tháng 2, 2009

Nếu muốn ly hôn, hãy bế em ra khỏi cuộc đời anh

,br>
Photobucket



Vào ngày cưới của tôi, tôi đã ôm vợ trên đôi tay của mình. Xe đưa dâu dừng tại trước tổ uyên ương của chúng tôi. Đám bạn thân của tôi nhất quyết bắt tôi phải đưa nàng ra khỏi xe trên đôi tay của mình.


Do vậy, tôi đã bế nàng vào nhà. Lúc đó, nàng là một cô dâu tròn trĩnh và e thẹn, còn tôi là một chú rể rất sung sức và tràn trề hạnh phúc.


Nhưng đó là cảnh của mười năm trước. Những chuỗi ngày sau đó cũng giản dị như một cốc nước tinh khiết: chúng tôi có con, tôi bước vào thương trường và cố gắng kiếm thật nhiều tiền. Khi của cải trong gia đình chúng tôi mỗi lúc một nhiều hơn cũng là lúc tình cảm giữa hai chúng tôi suy giảm dần.


Vợ tôi là một công chức nhà nước. Mỗi sáng chúng tôi cùng ra khỏi nhà với nhau và hầu như về nhà cùng một lúc. Con chúng tôi thì học tại một trường nội trú. Cuộc sống hôn nhân của chúng tôi nhìn bề ngoài hạnh phúc đến nỗi nhiều người phải ganh tị. Nhưng thật ra cuộc sống yên ấm đó gần như bị xáo trộn bởi những đổi thay không ngờ...


Dew đã bước vào cuộc đời tôi.


Đó là một ngày đầy nắng. Tôi đứng trước một ban công rộng lớn. Dew ôm vòng sau lưng tôi. Con tim tôi, một lần nữa, lại đắm chìm trong dòng suối yêu đương cùng nàng. Đây là căn hộ tôi mua cho cô ấy.


Dew nói: “Anh là mẫu đàn ông có sức cuốn hút với đàn bà nhiều nhất”. Câu nói của Dew đột nhiên nhắc tôi nhớ đến vợ mình. Hồi chúng tôi mới cưới, nàng nói: "Mẫu đàn ông như anh, khi thành đạt sẽ rất quyến rũ với phụ nữ". Nghĩ đến lời nói đó của vợ mình, tôi thoáng do dự. Tôi hiểu mình đang phản bội lại nàng. Nhưng tôi đã không thể cưỡng lại chính mình.


Kéo tay Dew sang một bên, tôi nói: “Em đi mua mấy món đồ nội thất nhé? Anh có vài việc phải làm ở công ty”. Hiển nhiên là nàng thất vọng rồi bởi vì tôi đã hứa sẽ cùng đi với nàng. Ngay lúc ấy, ý nghĩ phải ly hôn xuất hiện trong tâm trí tôi mặc dù trước đây ly hôn là một điều tưởng chừng không thể.


Nhưng tôi nhận ra khó mà mở lời với vợ về chuyện này. Cho dù tôi có đề cập nó một cách nhẹ nhàng đến đâu chăng nữa, cô ấy chắc chắn sẽ bị tổn thương sâu sắc.


Công bằng mà nói, cô ấy là một người vợ tốt. Tối nào, cô ấy cũng bận rộn chuẩn bị bữa ăn tối, trong khi tôi ngồi phía trước màn ảnh TV. Bữa ăn tối thường xong sớm. Sau đó, chúng tôi cùng xem TV. Không thì, tôi lại thơ thẩn bên máy tính, mường tượng thân thể của Dew. Đó là cách tôi thư giãn.


Một ngày nọ, tôi nửa đùa nửa thật nói với vợ tôi, “Giả dụ chúng ta phải ly hôn, em sẽ làm gì?”. Cô ấy nhìn chằm chặp tôi phải đến vài giây mà không nói lời nào. Hiển nhiên cô ấy tin rằng ly hôn là một cái gì rất xa vời với cô ấy. Tôi không hình dung được vợ tôi sẽ phản ứng thế nào một khi biết rằng tôi đang nói nghiêm túc về chuyện đó.


Luc vợ tôi bước vào phòng làm việc của tôi ở công ty thì Dew cũng vừa bước ra. Hầu như tất cả nhân viên ở văn phòng tôi đều nhìn vợ tôi với ánh mắt ra chiều thông cảm và cố giấu giếm chút gì đó khi nói chuyện với nàng. Vợ tôi dường như có nghe phong phanh vài lời bóng gió. Cô ấy chỉ mỉm cười dịu dàng với đám nhân viên, nhưng tôi đọc được nỗi đau trong đôi mắt ấy.


Một lần nữa, Dew lại nói với tôi: "Ninh, anh ly dị cô ấy đi? Rồi chúng mình sẽ cùng chung sống với nhau”. Tôi gật đầu. Tôi biết mình không thể chần chừ thêm được nữa.


Khi vợ tôi dọn ra bàn chiếc dĩa cuối cùng, tôi nắm lấy tay cô áy. “Anh có điều này muốn nói với em”, tôi nói. Cô ấy ngồi xuống, lặng lẽ ăn.


Tôi lại nhìn thấy nỗi đau trong đôi mắt nàng. Đột nhiên, tôi không biết phải mở miệng như thế nào. Nhưng tôi phải nói cho cô ấy biết những gì tôi đang suy nghĩ thôi. “Anh muốn ly hôn”. Cuối cùng thì tôi cũng đặt vấn đề hết sức nặng nề này một cách thật nhẹ nhàng.
Cô ấy tỏ ra không khó chịu lắm với lời tôi nói mà chỉ hỏi nhỏ “Tại sao?”. “Anh nói thật đấy”, tôi tránh trả lời câu hỏi của cô ấy. Cái gọi là câu trả lời của tôi đã khiến cô ta giận dữ. Cô ấy ném đôi đũa đi và hét vào mặt tôi “Anh không phải là đàn ông!”.


Đêm đó, chúng tôi không nói chuyện với nhau. Cô ấy khóc lóc. Tôi hiểu cô ấy muốn biết chuyện gì đã xảy ra với cuộc hôn nhân của chúng tôi. Nhưng tôi khó đưa ra được câu trả lời thỏa đáng bởi vì trái tim tôi đã nghiêng về Dew.


Trong tâm trạng tội lỗi tột cùng, tôi thảo đơn ly hôn ghi rõ cô ấy sẽ sở hữu căn nhà, chiếc xe hơi và 30% cổ phần trong công ty tôi. Nhìn lướt qua tờ đơn, cô ấy xé nó ra từng mảnh. Tôi cảm thấy tim mình đau nhói. Người phụ nữ chung sống với tôi suốt mười năm nay bỗng trở nên xa lạ chỉ trong một ngày. Nhưng, tôi không thể rút lại những lời đã nói.


Cuối cùng, điều tôi mong đợi đã đến. Cô ấy òa khóc trước mặt tôi. Tiếng khóc của cô ấy thực sự là liều thuốc an thần cho tôi. Ý định ly hôn dằn vặt tôi suốt nhiều tuần qua giờ đây dường như càng trở nên rõ rệt và mạnh mẽ.


Trời khuya, tôi về nhà sau tiệc chiêu đãi khách hàng. Tôi nhìn thấy vợ tôi đang cắm cúi viết tại bàn làm việc. Tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Nửa đêm, tỉnh giấc, tôi thấy cô ấy vẫn ngồi viết. Tôi trở mình và ngủ tiếp.


Vợ tôi đưa ra điều kiện ly hôn: Cô ấy không cần bất cứ thứ gì của tôi, nhưng tôi phải cho cô ấy thời gian một tháng trước khi chính thức ly hôn; và trong thời gian một tháng đó, chúng tôi phải sống với nhau một cuộc sống bình thường. Lý do chỉ đơn giản vì: tháng sau con trai của chúng tôi sẽ kết thúc kỳ nghỉ hè và cô ấy không muốn nó phải chứng kiến cuộc hôn nhân của chúng tôi đổ vỡ.


Cô ấy đưa cho tôi thư thỏa thuận cô ấy soạn sẵn và hỏi: “Anh còn nhớ em đã vào phòng cô dâu trong ngày cưới như thế nào không?”.


Câu hỏi này chợt làm sống tại trong tôi tất cả những kỷ niệm tuyệt vời ngày ấy. Tôi gật đầu và nói: “Anh còn nhớ”.


“Lúc đó, anh đã bế em trên đôi tay của anh”, cô ấy tiếp tục,
“do vậy, em có một yêu cầu là anh phải bế em ra vào ngày chúng ta ly hôn. Từ giờ đến hết tháng này, anh phải bế em từ giường ngủ đến cửa nhà mình vào mỗi sáng”. Tôi mỉm cười đồng ý. Tôi biết cô ấy đang nhớ lại những chuỗi ngày ngọt ngào hạnh phúc và muốn cuộc hôn nhân của mình kết thúc lãng mạn.


Tôi kể cho Dew nghe về điều kiện ly hôn của vợ mình. Cô ấy cười to và cho rằng đó là một yêu cầu ngu xuẩn. “Cho dù cô ta có đưa ra mánh khóe gì chăng nữa, thì vẫn phải đối mặt với kết cục ly hôn mà thôi”, cô ấy nói một cách khinh bỉ. Lời nói đó của Dew ít nhiều khiến tôi cảm thấy khó chịu.


Vợ tôi và tôi đã không đụng chạm gì về thể xác kể từ khi tôi có ý định ly hôn. Chúng tôi đối xử với nhau như hai người xa lạ. Vì vậy ngày đầu tiên tôi bế cô ấy, cả hai chúng tôi tỏ ra khá lóng ngóng, vụng về. Đứa con trai vỗ tay theo sau chúng tôi: “Cha đang ôm mẹ trên tay”. Lời nói của con trẻ làm tim tôi đau nhói. Từ phòng ngủ đến phòng khách, sau đó mới đến cửa ra vào, tôi đã đi bộ trên mười mét với cô ấy trên tay. Cô ấy nhắm mắt và nói nhẹ nhàng, "Chúng ta sẽ bắt đầu từ hôm nay đừng nói gì cho con hay”. Tôi gật đầu và cảm thấy chút gì đổ vỡ. Tôi đặt cô ấy xuống ở cửa ra vào. Cô ấy đứng đó chờ xe buýt, còn tôi lái xe đến công ty.


Vào ngày thứ hai, chúng tôi “diễn” dễ dàng hơn. Cô ấy dựa vào ngực tôi. Chúng tôi quá gần nhau đến nỗi tôi có thể ngửi được mùi hương từ áo khoác của nàng. Tôi nhận ra rằng đã lâu lắm rồi tôi không nhìn kỹ người phụ nữ thân yêu của mình. Tôi nhận ra vợ tôi không còn trẻ nữa. Đã xuất hiện một vài nếp nhăn trên gương mặt của nàng.


Ngày thứ ba, cô ấy thì thầm vào tai tôi: "Vườn ngoài kia đang bị xói mòn đấy. Anh cẩn thận khi đi qua đó nghe".


Ngày thứ tư khi tôi nâng cô ấy lên, tôi có cảm giác chúng tôi vẫn còn là một đôi uyên ương khăng khít và tôi đang ôm người yêu trong vòng tay âu yếm của mình. Những tơ tưởng về Dew trở nên mờ nhạt dần.


Đến ngày thứ năm và thứ sáu, cô ấy tiếp tục dặn dò tôi vài thứ, nào là cô ấy để chiếc áo sơ mi vừa ủi ở đâu, nào là tôi phải cẩn thận hơn trong lúc nấu nướng. Tôi đã gật đầu. Cảm giác thân thiết, gần gũi lại trở nên mạnh mẽ nhiều hơn.


Nhưng tôi không nói với Dew về điều này. Tôi cảm thấy bế cô ấy dễ dàng hơn. Có lẽ mỗi ngày đều luyện tập như vậy đã làm tôi mạnh mẽ hơn. Tôi nói với cô ấy: “Có vẻ bế em không còn khó nữa”.


Vợ tôi đang chọn váy đi làm. Tôi thì đứng đợi để bế cô ấy. Cô ấy loay hoay một lúc nhưng vẫn không tìm ra chiếc váy nào vừa vặn cả. Rồi, cô ấy thở dài, “Mấy cái váy của em đều bị rộng ra cả rồi”. Tôi mỉm cười. Nhưng đột nhiên tôi hiểu rằng thì ra cô ấy đã ốm đi nên tôi mới bế cô ấy dễ dàng, chứ không phải vì tôi mạnh khỏe hơn trước. Tôi biết vợ mình đã chôn giấu tất cả niềm cay đắng trong tim. Tôi lại cảm thấy đau đớn. Theo phản xạ tự nhiên, tôi đưa tay chạm vào đầu cô ấy.


Đúng lúc đó, thằng con chúng tôi chạy đến "Cha à, đến giờ bế mẹ ra rồi" - nó nói. Đối với nó, hình như nhìn thấy cha bế mẹ ra đã là một phần tất yếu trong cuộc sống của nó rồi. Vợ tôi ra hiệu cho nó lại gần và ôm nó thật chặt. Tôi quay mặt đi vì sợ rằng mình sẽ thay đổi quyết định vào phút chót.


Tôi ôm cô ấy trong vòng tay, bước từ phòng ngủ qua phòng khách, qua hành lang. Tay cô ấy vòng qua cổ tôi một cách nhẹ nhàng và tự nhiên. Tôi ôm cô ấy thật chặt, tưởng tượng như chúng tôi đang trở về ngày tân hôn. Nhưng tôi thật sự buồn vì vợ tôi đã gầy hơn xưa rất nhiều.


Vào ngày cuối cùng, tôi thấy khó có thể cất bước khi ôm cô ấy trong vòng tay. Con trai chúng tôi đã lên trường. Vợ tôi bảo: “Thực ra, em mong anh sẽ ôm em trong tay đến khi nào chúng ta già". Tôi ôm cô ấy thật chặt và nói: "Cả em và anh đã không nhận ra rằng cuộc sống của chúng mình từ lâu đã thiếu vắng quá nhiều những thân mật, gần gũi".


Tôi phóng ra khỏi xe thật nhanh mà không cần khóa cả cửa xe. Tôi sợ bất cứ sự chậm trễ nào của mình sẽ khiến tôi đổi ý. Tôi bước lên tàu. Dew ra mở cửa. Tôi nói với cô ấy: “Xin lỗi, Dew, anh không thể ly hôn. Anh nói thật đấy”.


Cô ấy kinh ngạc nhìn tôi. Sau đó, Dew sờ trán tôi. “Anh không bị sốt chứ”, cô ấy hỏi. Tôi gỡ tay cô ấy ra. “Dew, anh xin lỗi”, tôi nói. “Anh chỉ có thể xin lỗi em. Anh sẽ không ly dị. Cuộc sống hôn nhân của anh có lẽ tẻ nhạt vì cô ấy và anh không nhận ra giá trị của những điều bé nhỏ trong cuộc sống lứa đôi, chứ không phải bởi vì anh và cô ấy không còn yêu nhau nữa. Bây giờ, anh hiểu rằng bởi anh đưa cô ấy về nhà, bởi cô ấy đã sinh cho anh một đứa con, nên anh phải giữ cô ấy đến suốt đời. Vì vậy anh phải nói xin lỗi với em”.


Dew như choàng tỉnh. Cô ta cho tôi một cái tát như trời giáng rồi đóng sầm cửa lại và khóc nức nở. Tôi xuống cầu thang và lái xe đến thẳng công ty.


Khi đi ngang tiệm hoa bên đường, tôi đặt một lẵng hoa mà vợ tôi yêu thích. Cô bán hàng hỏi tôi muốn viết lời chúc gì vào tấm thiệp. Tôi mỉm cười và viết “Anh sẽ bế em ra, vào mỗi sáng cho đến khi chúng ta già”.

 

                                                                         (st)




Thứ Bảy, 22 tháng 11, 2008

Cái nút áo



Giật mình thức giấc. Cảm thấy khát khô ở cổ, tôi lồm cồm ngồi dậy mở tủ lạnh nốc một hơi.Nước lạnh làm tôi tỉnh người. Nhìn đồng hồ đã hơn 4h sáng. Tôi đến bên máy vi tính bật máy lên. Mở chương trình Nhật Ký định nhập vào những việc mình đã làm hoặc những suy nghĩ về một ngày đã qua. Nhưng chương trình lại bật lên thông báo nhấp nháy màu đỏ chói: "Tuần sau là đến ngày đầu tiên quen M". Tôi chỉnh chương trình để xem lại cái ngày đầu tiên đó và mỉm cười khi thấy lúc đó mình trẻ con hết sức.

Tôi quyết định sẽ lục tung hết Internet để tìm ra một cái thiệp độc chiêu gửi nàng. Cuối cùng tôi cũng mãn nguyện với một cái thiệp nhiều ý nghĩa. Tôi kéo ngăn tủ ra để lấy cái đĩa CD hình mình để ghép vào thiệp, nhưng chợt nhìn thấy trong đó có một gói quà xinh xắn. Biết là của M tôi hồi hộp mở gói quà. Bên trên là một tấm thiệp to, còn bên dưới là một chiếc đồng hồ để bàn rất dễ thương và một cái nút áo. Hơi ngạc nhiên khi nhìn cái nút áo, tôi vội mở thiệp ra xem.

"Anh thân mến!Thế là chúng mình quen nhau đã 3 năm rồi. Trong 3 năm qua em rất vui vì đã quen được anh. Em đã học được rất nhiều điều từ anh.Anh là người rất giỏi, làm được rất nhiều việc lại sống rất tốt với mọi người. Anh sống hết sức chan hoà không câu nệ giàu nghèo, chức vị. Anh hết lòng với mọi người và được rất nhiều anh em bè bạn mến yêu, kính nể.

Tối nay, cũng như bao ngày em đến nhà anh, đã 9h tối anh vẫn chưa về nhà. Khi đến nhà anh, em nhìn thấy mẹ đang khâu lại chiếc áo bị bỏng thuốc lá của anh. Nhìn mẹ chợt em nhớ đến anh, rồi nhớ đến những gì em đã thấy ở nhà anh.

Em xin phép được tặng cho anh cái đồng hồ với lời nhắn: "Thời gian luôn trôi đi lạnh lùng. Có những thứ ngày mai làm được, nhưng có những thứ ngày mai không thể nào làm được".

Và một cái nút áo với lời nhắn chân tình: "Đôi khi người ta biết được rất nhiều điều nhưng lại không biết một điều đơn giản là áo mình đang mặc có bao nhiêu cái nút!". Anh đã sống vì mọi người nhưng trong mọi người lại thiếu một người quan trọng nhất. Anh hãy xem tờ giấy bên dưới. Chúc anh luôn vui vẻ và thành đạt".

Tôi cầm đồng hồ và cái nút lên, bên dưới có một tờ giấy xếp làm tư nằm ngay ngắn, tôi mở ra xem và thấy ngẩn ngơ với những dòng chữ dưới đây:

Em thấy anh rủ bạn về nhà cùng vui vẻ, làm xả láng mấy thùng Ken, anh em bàn tán chuyện đời, chuyện cơ quan, chuyện nhà sếp, chuyện quan trường, đủ thứ chuyện nhậu hoài bàn hổng hết.
Em thấy mẹ cặm cụi dọn dẹp thức ăn dư, lom khom nhặt từng vỏ lon xếp lại, sáng mai ra chợ đổi lấy chục chanh pha nước, cho thằng con tỉnh rượu mỗi khi say.
Em thấy anh sáng ra sạp gom gần hết báo, đọc ngấu nghiến từng bài từng mục. Ngẫm chuyện đời, chuyện quan liêu, chuyện cửa quyền, chuyện Mỹ, chuyện I rắc, chuyện SEA Games...
 Em thấy mẹ cẩn thận sắp từng tờ báo, lựa riêng ra những phần quảng cáo rồi ngập ngừng hỏi cái này cân ký bán được hông con?
 Em thấy anh chơi hết lòng với bạn, chẳng bỏ về dù tăng 4 hay tăng 3...Em thấy mẹ cứ trằn trọc ra vô mãi, 2h rồi mà phòng nó vắng tanh
Em thấy anh sau một ngày làm mệt mỏi, về nhà bật máy lạnh, bật quạt, ngã lưng nằm thẳng chân, chẳng muộn phiền.
Em thấy mẹ ra hiên nằm những ngày trời nóng, rồi lẩm bẩm xem điện tháng này có quá định mức chưa.
Em thấy anh ghiền chơi vi tính, cứ băn khoăn hoài chuyện nâng cấp CPU lên 2 hay 3 Gb. Em thấy mẹ rất ghiền xem cải lương, cứ chặm nước mắt, cứ cười vui thoải mái khi xem hoài cái tivi cà giật, cái Tivi từ lúc anh tắm mưa.
Em thấy anh chuyên viên vi tính, viết phần mềm để quản lý công ty, xem công nợ, lãi lỗ, bấm một phát là có ngay. Thế mà chẳng thể nào tính đúng được tình thương của người mẹ.
Em thấy mẹ chẳng cần vi tính, vẫn âm thầm lập trình cá, cơm, rau. Biết chị Hai cái áo ủi không ngay, còn anh nữa đôi giày cả tuần chưa chịu đánh!
 Em thấy anh chuyện làm chuyện lớn mà quên đi những chuyện nhỏ xung quanh.
 Em thấy mẹ suốt đời vụn vặt mà dạy con mình những bài học lớn lao...

-------------------------------------------------------

Có bao giờ các bạn nghĩ rằng mình đã thật sự quan tâm đến ai đó chưa?
Có bao giờ các bạn đã quan tâm đến những chuyện dù chỉ là nhỏ nhặt?
Có bao giờ các bạn tự đặt mình vào hoàn cảnh của người khác?
Hi vọng qua câu chuyện này tôi và các bạn có thể tìm lại được những bài học về sự quan tâm mà các bạn đã lỡ đánh mất. Hãy dành những lời chúc tốt đẹp nhất cho những người người mẹ, người cha, những người luôn ở bên các bạn, luôn hướng sự quan tâm về phía các bạn mà không cần đòi hỏi điều đó từ các bạn!

( Sưa tầm )




Chủ Nhật, 26 tháng 10, 2008

Khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không ?




Photobucket
Chàng trai và cô gái yêu nhau từ thời còn đi học. Cho đến khi hai người đều ra trường và đi làm, tình yêu của họ đã kéo dài được vài năm. Nếu nhìn từ bên ngoài, ai cũng thấy cô gái yêu chàng trai nhiều hơn anh yêu cô ấy rất nhiều. Đúng vậy.

Cô yêu anh sâu đậm và thắm thiết. Dường như cô coi anh là tài sản duy nhất đáng quý trong cuộc đời mình. Thậm chí còn quý hơn cả sinh mạng của bản thân.

Mỗi buổi sáng, cô đều thức dậy rất sớm mua đồ ăn sáng cho anh. Rồi khi trở về nhà, cô lại hâm nóng đồ ăn thật kỹ, vì sợ anh không ăn được sẽ đau bụng. Sau khi hâm nóng rồi, cô mới nhẹ nhàng gọi anh thức dậy. Còn anh, lúc nào cũng chỉ thức dậy trong cái mơ hồ khi nghe tiếng gọi của cô, vội vàng ăn sáng rồi đi làm. Ai cũng nghĩ rằng cô gái yêu chàng trai say đắm như vậy, vì anh mà làm nhiều như vậy, chàng trai sẽ cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Và rồi tình yêu của họ sẽ đi đến đích cuối cùng là một cuộc hôn nhân bền vững. Nhưng chỉ có khi hoạn nạn đến, người ta mới nhận ra đâu là tình yêu đích thực.

Một ngày kia, khi cô gái đi qua đường mua đồ ăn sáng cho chàng trai đã không may gặp tai nạn. Vì lúc đó, cô sợ anh muộn giờ đi làm, nên đã vội vã băng qua đường mà không để ý. Một chiếc xe ô tô đã đâm vào cô khiến cô bị thương nặng. Cô gái được đưa vào bệnh viện. Ở đó, các bác sĩ cho cô biết cô đã vĩnh viễn mất một cánh tay.

Chàng trai khi nghe tin cô gái gặp nạn phải vào viện, anh đã rất lo lắng. Ngày đầu tiên, anh mang một bó hoa hồng đến thăm cô, khi anh thấy cô nằm trên giường thiếu mất một cánh tay, khi được biết cô vĩnh viễn mất đi một cánh tay anh đã cực kỳ sửng sốt. Trong cái sửng sốt ấy dường như có xen lẫn chút sợ hãi. Rồi kể từ sau ngày hôm đó, những lần anh đến thăm cô trong bệnh viện thưa dần, và cuối cùng là không còn nữa.

Còn cô gái, ngày ngày vẫn ngóng đợi người yêu vào thăm mình. Trên đầu giường bệnh của cô, vẫn cắm bó hoa hồng mà ngày đầu tiên chàng trai mua tặng khi vào thăm cô. Và rồi trái tim cô cũng dần héo rũ theo năm tháng như những cánh hoa hồng kia. Đó là tình yêu sao? Cô gái đã vì chàng trai mà hi sinh rất nhiều thứ, cho đi rất nhiều thứ, và bây giờ cô phải trả giá bằng chính sinh mạng và cuộc sống của mình. Còn chàng trai, đến một vài lời an ủi, sự quan tâm tối thiểu dành cho cô cũng không có.

Cô đã khóc rất nhiều. Cô nhớ tới có một lần hai người cùng xem một bức tranh hoạt hình nước ngoài. Nội dung của bức tranh đó rất cảm động. Giữa một rừng cánh tay của những người đàn ông đang giơ lên, một người con gái cất tiếng hỏi: “Anh có thể ôm một bó hoa đứng chờ em ở trước cổng nhà dưới trời mưa không? Anh có thể nhận ra màu sắc chiếc áo bơi của em trong hàng trăm hàng nghìn người ở bãi biển không? Anh có thể thản nhiên giặt đôi tất cho em trước ánh mắt của bao nhiêu người không? Anh có thể nắm chặt tay em khi có đại nạn đến không?”. Trong bức tranh hoạt hoạ, rừng cánh tay thưa dần bớt. Cứ sau mỗi câu hỏi, những cánh tay vơi dần. Đến cuối cùng chỉ là một khoảng không trống rỗng.

Cô gái cảm thấy trái tim mình đau buốt. Giống như có trăm ngàn mũi kim đang chích vào khiến trái tim cô nhỏ máu. Chỉ vì câu hỏi khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không thôi sao? Một câu hỏi thật giản đơn. Nhưng vì sao lại không ai làm được điều đó? Lẽ nào tình yêu lại nhỏ bé, lại yếu mềm đến thế, không thể vượt qua được một chút gian nan trắc trở, không thể kinh qua được sóng gió cuộc đời? Có bao nhiêu tình yêu chỉ có cầu vồng rực rỡ mà không có phong ba bão táp? Có bao nhiêu cuộc sống, chỉ có niềm vui mà không có đau khổ? Khi yêu, con người ta có thể nói đến hai từ “mãi mãi”, nhưng đến khi gặp gian nan, thì ai có thể làm được việc nắm chặt tay người mình yêu, nắm chặt lấy tình yêu mà mình đã từng vun đắp?

Bên tai cô gái, vẫn còn văng vẳng câu hỏi...

          " Khi đại nại đến , anh có thể nắm chặt tay em ko ?"

*********
Câu chuyện trên là 1 thực tế thường gặp trong thực tế. Điều này gửi đến cho bạn trẻ thông điệp rằng: Tình yêu đích thực là khi có sự đồng điệu tâm hồn và sự yêu thương hy sinh cho nhau, không có tình yêu nào bền vững khi chỉ có sự hy sinh 1 phía.

Photobucket



Thứ Sáu, 3 tháng 10, 2008

Tình yêu của anh tôi



Hôm nay M lại post một câu chuyện cãm động nửa cùng chia sẻ với mọi người nhá . Lại là nói về tình vợ chồng , một tình yêu thật đẹp vĩnh cửu cho đến khi sự sống và cái chết chia lìa đôi lứa , nhưng tình yêu anh dành cho cô là bất tận ...

Trước cây thông xanh mơn mởn, tràn trề sức sống, anh đã kể lại câu chuyện tình của mình. Anh và chị sống với nhau rất hạnh phúc.


Tình yêu của anh và chị đang độ nồng nàn thì một tai nạn giao thông bất ngờ đã cướp đi người yêu thương nhất của anh.

Mấy năm sau đó, anh vẫn ở vậy chẳng hề mơ màng đến ai, anh chỉ một mình đơn côi. Anh từ chối hết tất cả những đám mà bạn bè mai mối. Tro xương của chị đươc đựng trong một cái hộp. Anh chị vẫn luôn ở bên nhau. Anh đặt chị trên bàn viết cùng với những cuốn sách anh đang đọc. Với anh chị như vẫn còn đang sống.Anh thường thủ thỉ nói chuyện với chị trong hộp. Anh tin là chị sẽ nghe được những lời anh tâm sự

Thời gian thấm thoát thoi đưa. Đến ngày giỗ tròn năm năm của chị, anh bưng hộp tro xương lên đồi thông ở ngoại thành cách nhà không xa.

Thông mã vĩ mọc kín núi, kín đồi. Đang là tiết xuân, hai bên con đường nhỏ dẫn lên đồi thông nở đầy những bông hoa màu đỏ xen màu vàng, màu trắng. Lên đến lưng chừng đồi thông, chọn một chỗ đất đẹp, anh đào một cái hố trên thàm cỏ mịn như nhung. Nhẹ nhàng, anh đặt vào hố một cây thông con thân to bằng ngón tay cái, rồi anh mở nắp hộp thong thả rắc tro xuống cái hố mới đào. Một dòng tro màu trắng xám chảy xuống hố như dòng nước. Sau đó, anh gạt đất trên miệng xuống hố. Khi lớp đất màu nâu đã giữ cho cây thông non đứng vững ở trong hố, anh nhìn cây thông non mới trồng, lặng đi hồi lâu. Anh thì thầm:"Anh sẽ thường xuyên đến với em".

Mưa xuân lất phất như giăng mùng. Những hạt mưa bụi li ti đã tắm mát cho cây thông non. Anh lại thầm nói:"Mưa xuân đấy em ạ! Em thật hạnh phúc".

Anh trở về trong mưa, lòng vô cùng vui sướng.

Cây thông ngày một lớn. Mỗi lần đến thăm cây thông, từ xa, anh như nhìn thấy chị đang đứng chờ anh trong lùm cây xanh ở một góc công viên. Gió thổi váy áo bó sát người vào người chị. Chị mỉm cười trách yêu anh"anh đến chậm thế".

Chẳng bao lâu, đất quanh gốc cây thông đã ngã màu xanh rêu rồi dần dần hoà cùng màu xanh của thảm cỏ và cả cánh rừng thông.

Mùa hè đến, những cơn mưa rào hối hả trút xuống. Sau những cơn mưa, anh lên ngay đồi thông vun thêm đất cho cây. Cành lá nhẹ đong đưa dường như chị đang xúc động lắm, không nói nên lời. Anh nhớ khi còn sống, lúc có điều gì xúc động là chị không nói thành lời. Lúc ấy anh thường dịu dàng nói với chị: "Em uống một chén trà đi! Rồi thong thả nói cho anh nghe".

Cây thông lớn rất nhanh, lá ngọn có màu xanh rất đặc biệt khác hẳn những cây khác. Nhiều lúc, anh đã nhìn ra dáng vóc của chị từ cây thông. Anh hiểu đó chỉ là ảo giác. Nhưng khi bừng tỉnh thì đó lại là một cây thông đang độ sung sức, cành lá sum suê, tư thế dáng vóc rất mĩ lệ, nó toát ra cái phong thái của chị thuở sinh thời. Khi trời nắng lâu ngày, ngày nào cũng như ngày nào, anh thường mang cái bình nhựa xuống ao sen dưới chân núi xách nước lên tắm cho chị. Nhìn dòng nước trong vắt ngấm vào lòng đất, anh thầm thì nói nhỏ: "Em khát lắm phải không? Em thong thả mà uống nước đi!".

Trong mắt anh, dáng cây thông đã thể hiện một dáng người. Điều này chỉ có anh nhìn thấy. Vào độ gió thu về, lá thông reo vi vu, anh như thấy chị rất hào hứng, cành lá cứ rung rinh như cất lên tiếng nói thủ thỉ bên tai anh. Anh cứ đứng vậy nhỏ to tâm sự với chị. 


Thế rồi, một sự lạ xuất hiện. Chị hiện về. Chị mặc bộ váy màu xanh lá thông. Anh chạy đến dang hai cánh tay ôm lấy chị vào lòng. Anh cảm thấy mùi thơm dìu dịu toả ra từ da thịt chị.

Mái tóc của chị như mơn man lên má anh. Anh nghe thấy chị nói:
- Anh đừng đến thăm em nữa!

Nước mắt anh lăn dài trên má,anh hỏi:
- Sao vậy em? Em không yêu anh nữa sao?

Chị lắc đầu nói:
- Không phải vậy, em rất yêu anh.

Anh nói:
- Em đã từng nói yêu anh mãi mãi. Sao bây giờ em lại nói thế?

Nước mắt ròng ròng chị nghẹn ngào nói:
- Mấy năm qua, anh đã luôn ở bên em. Nhưng anh ơi,âm dương cách biệt, dù sao thì chúng ta cũng không chung sống cùng nhau được. Em muốn anh hãy tìm một cô gái khác mà kết bạn nơi trần thế.

Anh bảo:
- Sao em lại nói với anh như vậy? Hay là em đã thay lòng đổi dạ?

Chị khóc nức nở nói:
- Anh thấy không? Rễ của em đã cắm sâu vào trong đất rồi. Rời khỏi đất em không sống được. Anh hãy đi tìm một cô gái khác đi. Đó là tâm nguyện của em. Em chúc phúc cho anh.

Anh bỗng thấy trong lòng trống trải quá chừng. Những cành lá sum suê cứ như vuốt ve trên má anh...

Một thời gian sau anh đến thăm chị. Lần này, đến thăm chị, anh không đến một mình mà cùng đi với một người con gái xinh đẹp, dáng vóc giống chị. Cây thông bỗng đong đưa cành lá, lá thông cất tiếng reo vi vu. Ánh mắt trời đậu vào từng kẽ lá nhấp nhánh như những nụ cười hân hoan. Trước cây thông xanh mơn mởn, tràn trề sức sống, anh đã kể lai câu chuyên tình của mình...

-----

Câu chuyện tình trên thật là buồn và đôi khi có thể nó không thể có thực trong cuộc sống đời thường. Nhưng điều đó không quan trọng mà điều quan trọng nhất là sau khi đọc xong câu chuyện trên ta sẽ hiểu thêm về nhiều giá trị đích thực trong tình yêu và cuộc sống. Đó là những giá trị sẽ mãi mãi tồn tại cho dù thời gian có đủ sức mạnh để xóa nhòa đi tất cả. Xin hãy sống , hãy yêu và hãy mơ ước đến những điều tốt đẹp nhất trên đời này đến với tất cả mọi người.


Thứ Sáu, 15 tháng 8, 2008

Rằm tháng 7 - Gửi em ở phía bên kia



Hôm nay tình cờ đi dạo trên mạng , đọc được bài viết rất hay và cãm động , đọc xong M đã khóc ,thương cho người chồng chung thủy vì vợ vì con , giờ M copy bài này lên chia sẻ với các bạn ...

Photobucket


Em thật xa nhưng mãi luôn gần bên bố con anh. Bởi vì...
“Sự vĩ đại của tình yêu là chạm được vào linh hồn của nhau” - Tagor

Nếu bạn chưa một lần có cảm giác cô đơn trong tình yêu, bạn sẽ nghe thấy khúc “tự hát” ấy qua tâm sự: Nỗi nhớ khôn nguôi của tác giả blog Mdleechen

Nỗi nhớ khôn nguôi

Em yêu dấu!

Tối hôm qua, ngồi ăn cơm với hai con, anh cố tình không nhắc hôm nay là ngày giỗ của em, để xem chúng nó có nhớ đến mẹ của nó hay không?

Đọc báo bây giờ, thấy bọn trẻ được bố mẹ cưng chiều, và chúng nó dần dần hư hỏng, ăn chơi đua đòi, anh cảm thấy càng phải lo cho hai đứa con của mình hơn em ạ, nhất là em đã vĩnh viễn bỏ bố con anh ra đi 9 năm trước đây sau tai nạn nghiệt ngã khi em tan sở về nhà để chuẩn bị bữa cơm chiều cho ba bố con anh như thường lệ.

Anh đã ngã gục tại phòng xác khi nhìn thấy hình hài của em tan nát hết vì những chiếc bánh xe tải container phóng nhanh vượt ẩu… Bé Na lúc đó 9 tuổi, còn cu Bin của chúng mình chỉ chưa đầy 3 tuổi, đang ngọng nghịu tập nói.

Em bỏ bố con anh ra đi trong lúc gia đình mình đang trên tột đỉnh của sự hạnh phúc và bình yên, mặc dù hai vợ chồng mình vẫn phải chắt chiu từng đồng để dinh dưỡng tốt cho hai con. Miếng thịt, miếng cá ngày đó quá đắt đỏ so với thu nhập của hai đứa mình, nhớ không em? Nhường cho con rồi, em lần nào cũng nhường tiếp cho anh:”Ông xã ăn nhiều vào để mà có sức yêu thương và lo cho vợ con…”. Nghĩ mà thương em quá mình ơi!

                                                          

Photobucket

Bé Na tuyệt vời và là một đứa con gái yêu của chúng mình em à. Đám tang em xong, bà nội thương hai cháu côi cút nên đành lòng bán đứt mảnh đất của ông bà để lên Sài Gòn sống với bố con anh. Những ngày tháng mất em, anh không thể nào tin đó là sự thật, và anh đã rất hư hỏng, có lỗi với mẹ và hai con. Anh uống rượu suốt ngày, mất cả lý trí, và rồi cũng mất luôn việc làm… Anh đúng là một thằng đàn ông yếu đuối trong những ngày tháng đau thương này, nhưng biết làm sao khác hơn được hở em?

Một đêm, anh về nhà thật say, và la hét như một thằng khùng. Mẹ cũng chẳng thể cản anh lại được. Anh lúc đó u tối, chẳng có gì để mất cả… Rồi em biết sao không? Bé Na run sợ, ôm chặt và quỳ dưới chân anh trong nước mắt:”Bố ơi, bố không thương hai chị em con sao? Bố không thương bà nội sao? Bố ơi…”

Một thằng say, và một thằng khùng trong anh lúc đó, đã chợt tỉnh, tỉnh hẳn em ạ - như một phép mầu! Anh quỳ xuống ôm con thật chặt, hai bố con khóc thật nhiều. Lúc đó anh mới nghĩ được điều quý nhất mà anh đang còn có được là hai đứa con ngoan của anh và em...

                                                       

Photobucket

Bây giờ, em có biết anh sợ nhất điều gì không? Anh sợ nhìn thấy con khóc lắm em à. Anh đã đối diện với Na, và anh không muốn chứng kiến con mình sẽ phải khóc nữa. Một lần nó khóc tức tưởi vì mất mẹ sau khi anh và em vừa làm sinh nhật tròn 9 tuổi cho con trước đó một tuần. Lần thứ hai, và cũng là lần cuối cùng anh hứa với em sẽ không để con chúng ta khóc nữa đâu. Lần đó, nó khóc vì van xin anh lúc anh điên điên khùng khùng vì mất em…

Rồi anh cũng đã tỉnh, và xin được việc làm. Anh bỏ nhậu luôn, tan sở làm là anh nhanh chóng về nhà với các con. Anh đi học thêm buổi tối, rồi công việc cũng được thăng tiến. Dành dụm và cuối cùng anh cũng mua được một căn nhà nhỏ, thoát khỏi cái cảnh ở nhà thuê. Mẹ và các con mừng lắm. Hôm dọn qua nhà mới, lòng anh xốn xang vì nghĩ đến em thật nhiều. Anh cố nén cảm xúc của mình, nhưng rồi cả ba bố con đều vỡ oà, trào nước mắt, và ôm chầm lấy nhau khi bé Na nói với anh:”Nhà mình đẹp quá, ước gì có mẹ bây giờ hở Bố…”

Đêm hôm đó, anh trằn trọc mãi không ngủ được… Giá mà có em với ba bố con anh trong căn nhà mới này, chắc chắn đêm hôm đó sẽ là một đêm tuyệt vời nhất cho hai vợ chồng mình, phải không em? Anh đau đớn quá, tại sao em không được hưởng những điều hạnh phúc mà em rất xứng đáng được hưởng trên cõi đời này? Em đã đi cùng anh từ trong tận cùng của cái khổ sở nhất. Em đã hy sinh cho anh và các con rất nhiều. Lúc thằng đàn ông của anh may mắn, có thể xây nhà đẹp cho vợ cho con, thì anh mãi mãi không còn có em bằng xương bằng thịt nữa…

Anh vẫn tin rằng có một cõi thiên đường, và em đang sống ở nơi đó, hàng ngày em vẫn thấy bố con anh đang rất hạnh phúc. Hai đứa con mình rất ngoan và học giỏi em à. Lúc dọn nhà, bé Na “tranh cãi” với anh về vị trí trang trọng nhất để đặt những tấm hình của em. Giải pháp cuối cùng là: phòng Na cũng có, phòng Bin cũng có. Còn anh, anh đặt em trên bàn làm việc của anh. Chiếc xe đạp 9 năm về trước của vợ tan nát, anh vẫn giữ nguyên, và đặt nó ở một góc phòng khách để hình bóng của em mãi luôn hiện diện trong ngôi nhà này…

Sáng nay là ngày giỗ em, anh không nhắc hai con như đã nói. Anh cố tình thức dậy thật trể để xem mọi việc như thế nào. Em biết không, 9 giờ anh thức dậy, bàn thờ của em đã ngập tràn hoa quả rồi. Anh xuống bếp, thì thấy cu Bin đang phụ chị Na nấu nướng. Anh giả vờ không biết chuyện gì, hỏi hôm nay sao các con làm gì mà trịnh trọng dữ vậy? Em biết tụi nó nói với anh gì không:”Bố có plan của bố, tụi con cũng có plan của tụi con cho ngày giỗ mẹ chứ !" .

                                  

Anh vui và hạnh phúc lắm khi nghe các con nói. Plan của anh thì mấy năm trước em cũng biết rồi, cùng các con ra thăm mộ, rồi trồng thêm một số hoa mà em thích lúc còn sống…

Vợ yêu ơi!

Có một niềm vui lớn mà anh muốn nói với em, nhưng anh cũng rất buồn: vài hôm nữa bé Na con mình đi du học rồi em à. Con mình xin được học bổng bán phần sau khi thi tuyển. Anh biết em vui lắm khi nhận tin này, nhưng em biết không, nhà có ba bố con mà thôi, mẹ cũng đã bệnh nặng rồi ra đi 2 năm sau ngày em mất. Na đi học xa rồi, chỉ còn anh và cu Bin, anh không biết mình sẽ như thế nào nữa khi trong lòng anh sẽ phải chất chồng thêm một nỗi nhớ…

Theo Blog Radio/Blog Mdleechen